Lơ Sơ Vơ

 Tư Điên::

losovoHình: Kiến Thức Gia Đình


Với ba chữ này thiệt tình là không dám nói rõ sợ anh em chê cười, đôi khi lỡ dại nói hơi lớn: "Lỡ Sợ Vợ", thì bị bả xách lỗ tai lôi vô nhà:
- Bộ tính bêu rếu tui hả? Người ngoài hỏng biết: họ tưởng tui ăn hiếp ông dữ lắm. Xí!

Nói nào ngay, đúng ra bả hỏng có ăn hiếp mình. Bị vì lúc mới cưới nhau, bả duyên dáng dễ thương quá đi nên mình hỏng nỡ nói lớn tiếng với bả, bả nói cái gì mình thấy cũng đúng hết. Lỡ mà bả có nói cái gì sai, mình nói lại thì... Trời ơi! Đôi mắt nhung ngấn đầy nước mắt làm tiêu hết chí anh hùng.

Rồi ngày qua ngày, hỏng biết từ khi nào biến thành thói quen, bả nói mình nghe, mình nói bả hỏng nghe.
Chỉ có vậy thôi, mà mấy thằng bạn trời đánh nó nói tui “sợ vợ", hai chữ này động chạm lắm đó nha. Ai mà sợ!!! Tại mình muốn yên nhà yên cửa, không muốn thấy của cải mình cày lưng đi làm sắm sửa nó bay như máy bay.

LoSoVo 2"Không dám bàn gì thêm!"
(Hình: ATTYKINGDOM'S BLOG)

Nhớ có lần nhậu quắc cần câu, về tới nhà hết biết đất đâu trời đâu. Còn nhớ lơ mơ hình như có ai đó đang trợn mắt ngó mình. Giơ tay khoát khoát lè nhè:
- Muốn gì mai nói. Ngộ xỉn rồi, nằm một chút, đứng lâu là ói đó.
Bả nghe tới ói bả hoảng hồn đẩy tui xuống gần cái toilet nằm đó cho dễ ói.
Sáng ngày thức dậy, mò lên phòng khách thấy bả ngồi thù lu một đống, tui nhe răng cười hì hì. Bả quắc mắc:
- Ông uống bán mạng hay sao mà uống hết biết đường dìa vậy? Thà ông chết tui hỏng nói. Sợ hổng chết mà lặc lìa ra đó khổ vợ khổ con chớ khổ ai? Tới hồi đó, bạn bè ông tới cụng một ly, đốt nén nhang rồi là thôi. Bây giờ anh anh, em em, mày mày, tao tao xung lắm. Chết xuống âm phủ ở đó mà nhậu với nhẹt.
Bả nhai nguyên một điệp khúc tới trưa trờ trưa trật mới ngưng.
Phần tui lẳng lặng đi pha ly cà phê, ngồi nhâm nhi từng ngụm, nghe bả ca bài "Dạy chồng" (nghe tới thuộc lòng luôn): đôi môi ngà ngọc khi xưa đang nhả ngọc phun châu mà từng câu từng chữ đi từ tai này qua tai khác một cách nhẹ nhàng không kèn không trống.

Mọi chuyện trong nhà từ lớn tới nhỏ một tay bả sắp xếp, từ tên con, trường con học, quần áo con mặc, chuyện gì bả cũng quyết định, nhiều khi nhìn thằng con hồi lâu suy nghĩ "không hiểu sao mà mình có thể tạo ra nó được nữa? Chắc cũng do bả quyết định mới có con mà thôi".
Bả nói đi đường thẳng đố có ai trong nhà dám đi đường ngang. Bả nấu ăn lỡ tay bỏ muối hơi nhiều cũng phải vui vẻ mà ăn, nếu không mai khỏi có cơm ăn nói gì tới phở.

Có lần chuẩn bị đi ăn đám cưới con thằng bạn thân, bả chăm sóc mái tóc, móng tay, cái quần cái áo cả hai ba tiếng đồng hồ, tui cằn nhằn:
- Bà nên nhớ bà là khách chứ hỏng phải cô dâu đâu mà trang điểm kỹ vậy.
Bả giận đùng đùng không đi nữa, làm mình năn nỉ gần gãy lưỡi. Không phải sợ bả mà vì không muốn bạn bè họ nói, thà không đi thì cho người ta biết trước mấy tuần, để người ta đặt bàn rồi nói không đi mặt mũi nào gặp lại người ta.
Mình đúng mình sai gì cũng phải năn nỉ bả. Bởi vậy người ta mới nói "Vợ lúc nào cũng đúng. Nếu vợ sai, coi lại câu thứ nhất".
Nói sợ vợ thì có hơi quá. Đôi khi mình hét cũng lớn lắm chứ, hét tới nổ tung nhà:
- Tui nói cho bà biết, nhà này là nhà của tui. Công cán tui bỏ vô không ít. Tui muốn quỳ ở đâu thì tui quỳ. Bà cấm có ý kiến. Bộ bà là mẹ tui sao mà biểu tui quỳ đâu là tui phải nghe lời bà quỳ ở đó.

***

Cuộc đời nhiều khi nghĩ cũng đắng cay. Số tui suốt đời nghèo nàn: nhỏ thì xin tiền cha mẹ, lớn thì ngửa tay xin tiền vợ. Nghĩ lại thiệt buồn.
Đôi khi nhớ lại chuyện xửa chuyện xưa: cái thưở còn hàn vi, hai vợ chồng còn nằm sâu trong ngõ cụt. Trong xóm lao động nghèo nàn đó có một bà góa chồng còn rất rất trẻ. Chồng nàng ra đi khi nàng chỉ mới vừa 27 cái xuân xanh, bỏ lại cho nàng một đứa con gái mới hai tuổi. Nàng mở một tiệm tạp hóa nho nhỏ để nuôi con. Thật là lạ thông thường khách của tiệm tạp hóa đa phần là đàn bà. Thế nhưng đàn bà trong xóm lại tẩy chay cái quán của nàng mới lạ chớ.
Riêng vợ tui thì bản tánh Hoạn Thư của bả rất lớn nên đời nào chịu tới cái quán đó. Có lần đang nấu ăn thì hết nước mắm. Bả e dè nhìn tui:
- Ông chạy qua quán bà Tám lấy cho tui chai nước mắm được không?
Vui như mở cờ, nhưng làm bộ đẩy đưa:
- Khỏi cần nước mắm được không?
- Tui cần mà, ông đi lẹ đi.
Ba chân bốn cẳng chạy cho lẹ. Cô Tám hỏi:
- Ủa sao bữa nay cô Hai đâu mà thầy Hai phải đi mua nước mắm?
- Bả đang nấu đồ ăn.
- Thầy hai chờ chút em đổi tiền thối lại thầy Hai nha.
Trời ơi con mắt lá răm long lanh đưa duyên sao mà xao xuyến lòng tui dữ vậy? Có mấy đồng lẻ, anh hùng mà nỡ xòe tay lấy sao? Tôi lắc đầu mạnh miêng:
- Xời ơi có mấy đồng bạc lẻ cho bé Thơ ăn bánh đi mà.
Ba chân bốn cẳng chạy về nhà.
- Ông làm cái gì mà lâu dữ vậy? Lại to te tò tí chứ gì?
- Tò tí cái gì? Bà hổng thấy tui chạy hết ga sao? Đi bộ còn hổng dám nữa đó.
- Cái con mụ Tám dâm đãng này có ngày biết tay tui.
- Thôi đi bà ơi! Người ta có làm gì đâu mà kêu người ta dâm đãng?
Mấy bữa sau ngồi nhậu với bạn bè ai ai cũng bật ngửa với cái trò đổi tiền lẻ của nàng góa này. Thì ra chỉ có một chiêu mà anh nào cũng cho bé Thơ ăn bánh.

Sau này nghe đâu bà ta qua lại với ông cảnh sát gần nhà, bị vợ đánh ghen tới nhà xỉa xói. Bà góa cong cớn:
- Mèo mỡ cái gì? Tui có mỡ muốn treo ở đâu thì treo. Ai có mèo thì lo mà giữ chớ.
Sau này dọn nhà đi xa khỏi cái xóm lao động đó vợ tui mới thở phào ngủ ngon.

Suy ra cho cùng:
Cũng bởi bả thương mình bả mới ghen; mình thấy bả thương mình nên mình thương lại bả.
Nhịn bả cho yên nhà yên cửa vậy mà chứ có phải mình sợ bả đâu, phải không quý dzị?

Tư Điên
Nguồn: Blog Việt Luận

Xin mời nghe Văn Hường hát bài "Vợ Tôi Tôi Sợ" của soạn giả Viễn Châu

 

Thêm ý kiến

Hoan nghênh mọi ý kiến đóng góp, bình luận trên tinh thần thân hữu và xây dựng. Xin tránh dùng những lời lẽ xúc phạm cá nhân, tổ chức; lời lẽ trái thuần phong mỹ tục, vi phạm pháp luật. Những bình luận không thích hợp sẽ bị xóa bỏ và quyền đăng nhập có thể bị thu hồi. Xin cố gắng dùng tiếng Việt có dấu. Có thể gõ tiếng Việt ở đây.